Mấy đứa quen mặt còn sà vào xin kẹo Lý Long. Trong túi hắn có sẵn một ít nên bốc chia cho bọn nhỏ, tiện tay cho thêm vài quả pháo đùng nhỏ.
Bản thân hắn cũng rút bật lửa ra châm một điếu thuốc, rảnh rỗi lại châm một quả pháo đùng ném lên trời, nghe tiếng nổ đì đoàng giải khuây.
Lý An Quốc thấy Lý Long đốt pháo vui quá cũng xin hai quả tự châm. Lũ trẻ hai nhà đều không đi cùng mà bám đuôi Lý Cường đi chơi hết rồi, thế nên mấy người phụ nữ rảo bước đi nhanh lên phía trước, sợ bị pháo nổ văng trúng."Lớn tướng cả rồi mà vẫn như con nít." Lý Hà đi phía trước càu nhàu. Từ bé cô đã sợ pháo, hồi nhỏ từng bị mấy đứa lớn hàng xóm ném pháo dọa cho khiếp vía. Pháo lôi ở quê uy lực hơn thế này nhiều, kẹp vào kẽ cây là nổ toác cả cành to bằng bắp tay.
"Đúng đấy, y như trẻ con." Trần Lệ Dung hùa theo, rồi quay sang hỏi Cố Hiểu Hà: "Hiểu Hà này, bên em được nghỉ mấy ngày? Cuối năm phúc lợi có nhiều không? Có được thưởng Tết không?"




